• Mua hàng: 0949 577 303
  • Luật Board Game
  • 0 sản phẩm
JAIPUR - THƯƠNG NHÂN HOÀNG GIA

Jaipur là 1 trò chơi buôn bán dành cho 2 người với 3 vòng chơi. Người thắng ở mỗi vòng sẽ được nhận 1 con “Ấn hảo hạng”, và người nào đạt được 2 con dấu sẽ trở thành thương nhân thân tín của Maharaja (thái tử) và thắng game.

Trò chơi bắt đầu với 3 con lạc đà được đặt ở trung tâm bàn chơi thành 1 hàng, sau đó 1 tay 5 lá bài được phát cho mỗi người và 2 lá bài ngẫu nhiên được lật ngửa tạo thành hàng bài 5-lá hoàn chỉnh ở trung tâm (khu chợ). Các lá bài thể hiện hoặc hàng hóa, hoặc lạc đà. Các miếng nắp sữa (pogs), được chia thành hàng xa xỉ (kim cương, vàng và bạc) và nhu yếu phẩm (vải vóc, gia vị và thuộc da); chúng được xếp theo thứ tự giảm dần dựa theo giá trị ở bên hông. Các mảnh điểm cộng dành cho giao dịch 3-, 4- hay 5-lá-bài được trộn đều lên. Người chơi giờ đây lấy những con lạc đà nào trên tay và đặt chúng trước mặt mình. Các bạn tự quyết định người đi trước và khởi động ván chơi.

[Trò chơi khi sắp xếp xong trông thế này].

Vào lượt, người chơi chỉ được làm 1 trong 2 hành động sau: “mua” bài (lấy các lá từ chợ) hay “bán” bài (bỏ bài lấy nắp sữa). Đây là 1 khái niệm đơn giản trong lý thuyết nhưng cách mà chúng ta thực hiện nó mới là hay ho. Các lựa chọn mua bài của người chơi như sau:

  • Lấy 1 hàng hóa lật mặt
  • Lấy tất cả lạc đà
  • Lấy từ 2 món hàng trở lên, thay thế chúng bằng các lá bài trên tay hoặc/và lạc đà.

Người chơi cũng có thể bán hàng hóa ra, 1 loại cho mỗi lượt, bỏ bài trên tay họ và lấy số nắp sữa tương ứng từ chồng hàng. Nếu có 3, 4 hay 5 món hàng bị bỏ ra theo cách này thì người chơi cũng sẽ lấy các mảnh điểm cộng tương ứng. (Ví dụ nếu có 5 lô vải được bán ra, người chơi sẽ lấy 5 nắp sữa trên cùng và nắp điểm cộng trên cùng của chồng 5).

Vòng chơi kết thúc khi bất kể 1 trong 3 chồng nắp sữa bị hết. Ai có nhiều lạc đà nhất nhận thêm 5 điểm cộng và tổng điểm của tất cả nắp sữa mà người chơi đạt được trong vòng chơi sẽ quyết định người giành con Ấn hảo hạng.

Jaipur là 1 trò tuyệt cú mèo. Một trò buôn bán dành cho 2 người chơi có vẻ là 1 ý tưởng đáng buồn cười, nhưng lại hay ho 1 cách bất ngờ trong Jaipur. Người chơi không trao đổi với nhau (như Settlers of Catan), nhưng cách mà bạn tương tác với khu chợ khiến nó giống như các bạn đang trao đổi với nhau vậy. Mình thích 1 điểm đó là mọi quyết định đều gây ra tác động cho cả 2 người chơi, nên trò chơi có độ tương tác cao. Và nó cũng không phải là trò mà 1 người làm cha thiên hạ được (ít nhất là nếu người còn lại cẩn trọng) vì nó rất cân bằng.

Ý tưởng cơ bản của Jaipur nghe đơn giản nhưng trò chơi lại khôn ngoan khôn lường. Tựa game đầy những màn đánh đổi. Các lựa chọn mua trong này chỉ toàn là cho-và-nhận. Lấy đi 1 lá trong chợ là cách chậm nhất để tạo dựng tay bài của bạn, nhưng nó cũng giới hạn các lá mới mà đối thủ có thể chọn (vì chỉ có 1 lá bài từ chồng sẽ thế chỗ). Lấy hết lạc đà đôi khi cũng là 1 nước đi hay, vì nó cho phép bạn có nhiều cách để hoạt động (lạc đà không tính vào số bài trên tay) nhưng lấy hết lạc đà lại mở đường rộng lối cho đối thủ vào chợ. Trao đổi hàng hóa là 1 cách tuyệt để có được những thứ tốt nhất trong chợ nhưng bạn phải bỏ đi các lá bài đang giữ hoặc lạc đà, thứ mà đối phương có thể chiếm lấy.

Từng lụa chọn bán hàng trong này cũng có những thử thách để suy tính. Nắp sữa được xếp theo chiều giảm dần. Nó có nghĩa những miếng nắp sữa xịn nhất của mỗi loại hàng hóa sẽ thuộc về người nào nhanh chân bán trước. Nhưng người chơi sẽ nhận được 1 khoảng điểm cộng khá hời nếu chịu bán theo lô 3, 4 hay 5 món hàng 1 lúc. Liệu người chơi có nên chờ đợi để bán được nhiều món 1 mặt hàng hay xả hàng nhanh nhanh để có được những nắp sữa điểm cao nhất?

Các hàng hóa xa xỉ có giá lẻ cao nhất nhưng lại cần được bán ít nhất từ 2 món trở lên (mấy loại khác có quyền bán 1 món mỗi lúc). Chưa kể số nắp sữa lại thiếu thốn nữa: số nắp sữa không bằng với số bài của món hàng trong bộ bài. Thế nên nếu bạn chờ lâu quá thì có khả năng không gặp thời đấy. Mình yêu cái khía cạnh cho-và-nhận này của trò chơi vì trong đó mỗi quyết định đều có hậu quả riêng. Và bởi vì có hậu quả riêng mà các quyết định đó mới thật thú vị.

Nhìn chung, Jaipur chơi rất đã. Và nó còn đơn giản nữa chứ (không nói là nó dễ à nha). Mình chỉ cần đọc 1 lần sách luật là hiểu ngay (khoảng 7 phút), chỉ cho vợ trong tầm 5 phút, và chỉ 20 phút sau thì bọn mình đã ngồi dọn sạch lòng kiêu hãnh của bản thân mình. Tốc độ chơi của game nhanh và bởi vì chỉ có 1 hành động trong lượt (mua hay bán?), nên mình cho rằng tựa game sẽ không bị “đứng hình suy tư” dù có cho người chơi lo xa nhất đi nữa.

Trò chơi có cảm giác tinh gọn và rành mạch. Các hành động khi chơi diễn ra nhanh chóng và không bị kìm hãm bởi các lựa chọn dư thừa nào. Jaipur còn trở nên có chiều sâu hơn khi được chơi đi chơi lại. Lần đầu bọn mình chỉ dám chơi phòng vệ, cố thu thập đủ bộ hàng mà không ngáng đường nhau. Giờ thì 2 đứa chơi rất là hổ báo, khiến ván chơi còn trở nên hấp dẫn và tương tác hơn.

[ Thế Giới Board Game ]


Để lại bình luận